Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa kính sát đất trong suốt, rọi vào phòng. Gần bệ cửa sổ còn đặt một chậu trầu bà được chăm sóc rất tốt.
Dù đã vào đông, lá cây vẫn xanh mơn mởn, dây leo cũng đã vươn dài ra mấy đoạn. Lâm Bảo Nhi ngẩn người một lát, sau đó, cô đưa tay đẩy đĩa thức ăn trước mặt sang một bên, rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng.
Làm xong tất cả, cô bất giác thẳng lưng, nhìn Hàn Tuệ đang ngồi đối diện với vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Cô có thể cho tôi biết tại sao không?”
Là người quản lý, giúp nghệ sĩ xử lý công việc và nhận lịch trình vốn là phận sự của cô ấy. Nhưng Hàn Tuệ lại chủ động bỏ tiền túi chỉ để Khương Y Nhân được đóng vai nữ chính.




